Càng lớn, người ta càng đi qua nhiều nơi, gặp nhiều người, ăn nhiều món ngon, thấy nhiều điều rực rỡ. Nhưng rồi, cứ mỗi khi Tết đến gần, lòng lại vô thức nhớ về một nơi rất quen… đó là nhà.
Tết nhà không cần mâm cao cỗ đầy, chỉ cần bữa cơm có đủ người, tiếng nói cười vang lên giữa gian bếp ấm. Là khi mẹ vẫn tất bật chuẩn bị từng món ăn quen thuộc, dù có khi mình đã đi xa, ăn đủ thứ sơn hào mỹ vị. Là khi bố lặng lẽ lau lại bộ bàn ghế, sửa sang lại mái hiên, chỉ để căn nhà trông tươm tất hơn khi con cái trở về.
Tết nhà là mùi hương trầm thoang thoảng, là nồi bánh chưng đỏ lửa, là tiếng tivi mở những chương trình quen thuộc mà chẳng ai thực sự xem hết, nhưng thiếu đi lại thấy trống trải. Là những câu hỏi tưởng chừng rất bình thường như “Bao giờ về?”, “Ăn cơm chưa?”, mà đi xa rồi mới thấy đó chính là sự quan tâm giản dị và ấm áp nhất.
Người ta có thể đi thật xa để lớn lên, nhưng Tết luôn là lý do để quay về. Bởi sau tất cả, nơi khiến mình thấy bình yên nhất, vẫn là căn nhà có người chờ, có ánh đèn sáng và có những bữa cơm đợi mình ngồi xuống, bạn nhỉ? ![]()
Tác giả: Lê Đức Hoàng
Nguồn tin: Trung tâm Dịch vụ Tổng hợp xã Minh Đức.
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Hôm nay
Tổng lượt truy cập